Vượt núi đi tiêm chủng

Chuyến đi từ thị trấn Ba Tơ, huyện Ba Tơ, Quảng Ngãi vào làng Rêu, nơi từng phát sinh căn bệnh "lạ" viêm da dày sừng bàn tay bàn chân dài chưa đầy 30 km, nhưng đường gồ ghề và xóc kinh khủng. Ấy vậy mà chị Đặng Thị Phượng, Giám đốc Trung tâm Y tế Ba Tơ cho hay tháng nào anh em tuyến huyện cũng phải chia nhau vào từng xã để đốc thúc hoạt động tiêm chủng.

Vượt núi đi tiêm chủng

Theo chị Đặng Thị Phượng, Ba Tơ có 20 xã và thị trấn, làng Rêu là một trong những khu vực khó khăn nhưng không phải là khó khăn nhất, mà đường đến nhiều xã trong huyện còn khó hơn. Đều đặn hàng tháng, cán bộ thuộc khoa Kiểm soát dịch bệnh của Trung tâm lại chia nhau vào từng xã. Nhờ sự sâu sát ấy, tỷ lệ tiêm chủng cho trẻ dưới 1 tuổi ở đây đạt rất cao, năm 2016 đạt 99%, tiêm mũi uốn ván sơ sinh cho phụ nữ có thai đạt 95%.

TS. Viên Quang Mai, Viện trưởng Viện Pasteur Nha Trang kiểm tra sẹo tiêm vắc xin BCG cho con chị Phạm Thị Trên – Làng Rêu, Ba Điền, Ba Tơ, Quảng Ngãi

Y sỹ Nguyễn Thị Lệ Thu, cán bộ chuyên trách tiêm chủng ở xã Ba Điền, Ba Tơ cho hay xã có trên 1.600 dân, các chị tổ chức tiêm chủng tại trạm vào ngày 18 hàng tháng, trước đó một ngày, cán bộ trạm sẽ lên huyện nhận vắc xin. Nhờ công tác vận động tốt, gần như 100% trẻ em ở đây được tiêm chủng các mũi vắc xin ngừa sởi, rubella, ngừa bạch hầu, ho gà..., nhiều năm trở lại đây khu vực này cũng không xảy ra dịch bệnh, ngoại trừ căn bệnh viêm da dày sừng không có vắc xin ngừa.

Nếu so với nhiều tỉnh miền núi phía Bắc thì địa hình Ba Tơ chưa phải là khó khăn, nhưng từ trung tâm huyện tới xã xa nhất lên tới 60 km, đường tới Ba Trang, Ba Khâm, Ba Điền...  cũng là khu vực trồng nhiều keo nguyên liệu cho sản xuất giấy nên xe tải qua lại rất nhiều, đường rất xấu, nhưng mỗi tháng trên chặng đường gập ghềnh ấy là các cán bộ tiêm chủng. Dù có khó, nhưng lặn lội rồi thành quen tự lúc nào, các anh chị đã quen với sự vất vả.

Trái ngọt hái sau những khó khăn

Theo thống kê của Trung tâm Y tế dự phòng Quảng Ngãi, Quảng Ngãi có tới 96 xã khó khăn trong tổng số 184 xã phường. Tuy nhiên từ 2001 đến nay Quảng Ngãi không ghi nhận bệnh nhân bạch hầu, ngay cả khi tỉnh Quảng Nam bên cạnh có dịch, ngoại trừ một ca bạch hầu tháng 3-2017 nhưng bệnh nhân từ Kon Tum về. Năm 2016 tỉnh cũng không ghi nhận bệnh nhân sởi.

Ở Làng Rêu, chúng tôi gặp Phạm Thị Trên, một bệnh nhân viêm da dày sừng bàn tay bàn chân hồi 2011. Hồi ấy xã và huyện đã đưa Trên lên Bệnh viện Nhi đồng ở TPHCM chữa bệnh, nhưng bệnh nặng tới mức gia đình đã xin cho bệnh nhân về nhà. Nhờ phác đồ điều trị của Bệnh viện có tác dụng và sự nỗ lực của cán bộ y tế Ba Tơ mà bệnh của Trên lui dần. Lần này trở lại làng Rêu, Trên đã có gia đình và đã có con gần 1 tuổi. Trên tay em bé có vết sẹo tiêm vắc xin BCG và chị Trên cho hay con chị được tiêm đầy đủ các mũi theo lịch. Làng Rêu giờ cũng ăn cơm gạo trắng, phơi thóc khô mới cất vào chòi, từ hai ba năm nay không còn ghi nhận bệnh viêm da dày sừng. Các bệnh khác cũng không thấy nữa. Ai cũng khỏe mạnh và vui vẻ. Đây là điều mà chị Phượng và các cán bộ y tế ở Ba Tơ, ở Quảng Ngãi mong mỏi. Nhờ có nó, các anh chị lại có thêm sức mạnh mỗi tháng về xã/ lên huyện một lần, dù đường đất gập ghềnh.

CTV LA - Dự án TCMR

Các tin khác